Câu Chuyện của đại sư Nguyên Hiểu


Posted by ..108..206.24 on Jun 01, 2016 at 11:10:27:

Câu chuyện của Đại Sư Nguyên Hiểu.

Cách đây 1.300 năm, ở một thị trấn xưa của Hàn Quốc, có một đại Thiền sư tên Nguyên Hiểu (Won Hyo) Khi c̣n là thanh niên, ông ấy chiến đấu trong cuộc nội chiến đẫm máu. Trông thấy nhiều bạn bè bị tàn sát và nhà cửa bị tiêu hủy, ông đă thấu rơ về lẽ vô thường của cuộc sống. V́ vậy ông đă lên núi ẩn tu.

Trong núi non, ông đọc nhiều kinh điển và giữ ǵn giới luật nghiêm túc, nhưng vẫn không hiểu “Thật nghĩa” của đạo Phật. Cuối cùng, ông biết được là nên t́m ra một vị Thiền sư ở Trung Hoa có thể giúp ông tỏ ngộ.

Ông quảy túi hành lư, và thẳng tiến theo hướng đồng bằng phương Bắc rộng lớn khô khan. Ông hành cước, đi bộ suốt cả ngày và nghỉ về đêm. Một buổi tối nọ, khi băng ngang sa mạc, ông dừng lại ở một mảnh đất xanh nhỏ bé, có vài lùm cây và ít nước, rồi đi ngủ.

Đến nửa đêm, ông ấy thức dậy và rất khát nước. Lúc đó trời tối đen như mực, ông ṃ mẫm t́m nước với cả hai tay và hai chân. Cuối cùng tay ông chạm được một cái tách trên đất, ông ta nhặt lấy và uống. Ồ, ngon tuyệt làm sao! Rồi ông ta đảnh lễ trong hư không, tỏ sự biết ơn Phật đă ban cho tách nước này.

Sáng hôm sau, Nguyên Hiểu thức dậy và thấy bên cạnh ḿnh cái mà ông đă cho là tách nước khi hôm, chính đó là một chiếc đầu lâu bị vỡ, máu đóng thành bánh với những mẫu thịt c̣n dính trên xương g̣ má. Những con sâu trùng gớm ghiếc, kỳ quặc, ḅ lổn ngổn trên mặt nước mưa dơ dáy đọng lại trong sọ. Nguyên Hiểu nh́n cái sọ cảm thấy buồn nôn dữ dội. Ông há hốc miệng và ngay khi nôn ra ào ào, tâm ông bùng vỡ tỏ ngộ.

Đêm qua, khi ông không thấy, không suy nghĩ, nước là tuyệt diệu. Sáng nay, thấy và suy nghĩ đă làm ông nôn mửa. Ông tự nhủ: ‘Ồ! Suy nghĩ tạo ra tốt và xấu, ngon và dở, sống và chết. Nó tạo ra toàn thể vũ trụ. Nó là thầy của tất cả. Không suy nghĩ th́ không có vũ trụ, không Phật, không Pháp. Tất cả là Một. Một tức là Không’.

Bây giờ không cần t́m Thiền sư nữa, Nguyên Hiểu đă hiểu rơ việc Sanh Tử. C̣n ǵ để học? V́ thế, ông quay lại và băng qua sa mạc trở về Hàn Quốc.

Hai mươi năm trôi qua. Suốt thời gian này Đại sư Nguyên Hiểu đă trở thành một vị danh Tăng kiệt xuất nhất trên đời, Ông rất được sự tín nhiệm của Hoàng đế nước Tân La ( Shilla ) Và là bậc Đạo sư cho các gia đ́nh quyền quí thế lực nhất. Bất cứ khi nào ông diễn thuyết, hội trường cũng đông kín cả người.

Ông trụ tŕ trong một ngôi chùa thật lớn, trang nghiêm lộng lẫy, dạy dỗ những học tṛ giỏi nhất, ăn những món ngon nhất và ngủ những giấc ngủ b́nh yên.

Đương thời, tại Tân La có một đại Thiền sư khá kỳ đặc, lớn tuổi, nhỏ thó, có cḥm râu lơ thơ và da mặt nhăn nhún xấu xí. Vị ấy đi chân không, mặc quần áo te tua, cuốc bộ qua các thị trấn và rung chuông.

“Long cong leng keng, Đại an(*) , “không suy nghĩ”,
Đại an “Như thị”, Đại an “Lắng tâm”. Đại an, đại an.”

Nguyên Hiểu nghe đồn về điều này. Vào một ngày nọ, ông lên hang núi chỗ Thiền sư ở. Từ xa, ông có thể nghe âm thanh của tiếng tụng kinh lạ lùng vang ra thung lũng. Nhưng khi đến hang, ông thấy Thiền sư đang ngồi khóc cạnh xác một con nai con.

Nguyên Hiểu lặng người đi,làm sao một người kiến tánh mà con vui buồn? Bởi v́ trong cảnh giới Niết bàn th́ không c̣n vui hay buồn ǵ hết. Và không ai vui hay buồn mà. Ông đứng lặng thinh trong chốc lát, rồi hỏi Thiền sư: ‘Tại sao ngài khóc ?’

Thiền sư giải thích: Ta t́nh cờ thấy con nai con, sau khi nai mẹ bị thợ săn giết. Nó rất đói và ta đă xuống phố để xin sữa. Ta biết điều đó không ai bố thí v́ một con vật; Ta đă phương tiện thiện xảo nói là xin sữa cho con trai ta. Họ mắng ta: ‘Ḥa thượng có con sao? Thật là một ông già tội lỗi.’

Người ta đă nghĩ vậy. Nhưng cũng có vài người cho ít sữa. Ta tiếp tục làm như thế khoảng một tháng, xin đủ sữa cứu sống con vật. Rồi vụ tai tiếng trở nên quá đổi, không ai bố thí nữa. Ta suy nghĩ hằng ba ngày trời để kiếm sữa. Cuối cùng kiếm được một ít, nhưng khi quay về hang, nai con đă chết rồi.

Thiền sư đó nói với Nguyên Hiểu:

- Ông không biết, tâm ta và tâm nai con như nhau. Nó rất đói. Ta cần sữa! Ta cần sữa. Bây giờ nó chết rồi! Tâm nó là tâm ta. Đó là lư do tại sao ta đang khóc. Ta cần sữa!

Đại sư Nguyên Hiểu bắt đầu hiểu như thế nào là một Thiền sư Đại Bồ tát (Bodhisatta). Khi chúng sinh hạnh phúc, thiền sư thấy hạnh phúc. Khi chúng sinh buồn, Thiền sư buồn. Nguyên Hiểu bèn thưa với Thiền sư : ‘Xin ngài dạy đạo cho con.’ Thiền sư nói: ‘Được rồi, đi đến đây với ta.’

Họ đến khu phố đèn hồng trong thị trấn, Thiền sư nắm tay Nguyên Hiểu và đến nhà một kỹ nữ.

Long cong, leng keng! Thiền sư rung chuông. Một phụ nữ xinh đẹp ra mở cửa. Thiền sư nói: ‘Hôm nay ta mang Đại sư Nguyên Hiểu đến thăm nàng đây.’ Cô ta la lên:

‘Ồ, Nguyên Hiểu Đại sư !’ Đại sư đỏ mặt. Người phụ nữ thẹn thùng, mở to đôi mắt. Cô ta dắt họ lên lầu trong niềm hứng thích lớn lao. Một thầy tu đẹp trai, nổi tiếng đến nhà kỹ nữ lẫn sợ hăi và hân hoan. Khi cô ta chuẩnbị rượu thịt cho khách, Thiền sư nói với Nguyên Hiểu: ‘Trong 20 năm, ông đă giữ quan hệ với các Hoàng đế, Hoàng tử, quí tộc và giới tu sĩ. Như vậy không tốt cho một Ḥa thượng luôn sống trên thiên đàng. Ông cũng phải thăm địa ngục và cứu độ chúng sanh ở đó chứ, những người đang mê đắm trong dục vọng vô minh tội lỗi. Địa ngục chính là ‘Như thị’. V́ vậy, đêm nay ông sẽ lao vào tiệc rượu này để đi đến địa ngục.

Nguyên Hiểu nói: ‘Nhưng từ trước tới giờ tôi chưa từng phá một giới nào cả’. Thiền sư nói: ‘Chúc chuyến đi tốt lành.’ Rồi Thiền sư quay lại người kỹ nữ nói với vẻ nghiêm nghị: ‘Cô không biết có tội khi đưa rượu thịt cho thầy tu hả? Không sợ đọa địa ngục sao ? ’ Người kỹ nữ đáp: ‘Không sao; Đại sư Nguyên Hiểu sẽ đến cứu con’. Thiền sư nói: ‘Trả lờirất hay.’ V́ vậy, Nguyên Hiểu ở lại đêm hôm đó, và đă phá hơn một điều luật.

Sáng hôm sau, vị ấy cởi bỏ chiếc áo tràng lịch lăm và múa may qua các đường phố, chân trần trong bộ quần áo tả tơi.

Long cong leng keng!
Đại an, đại an !
Toàn thể vũ trụ Như thị. C̣n các ngươi là ǵ?
(trích RƠI TRO TRÊN THÂN PHẬT)



Follow Ups:
Monitor only
Password:   

Post A Followup

Name:       E-Mail:
Subject:
Comments: (Xin nhớ đ�nh một chấm v�o khung điện thư ph�a tr�n)
 M� đang d�ng: 

VIETUNI [V1.618] viết bởi Trần Anh Tuấn, lấy từ website ch�nh của Anh Tuấn


[ VSGardens Dharma Forum ]