chiện câu cá mập dành cho bác Laozi ...


Posted by Mây ..198..221.51 on Aug 10, 2018 at 08:13:51:

từ từ thưởng thức nghen bác hi hi


Trái cấm ngọt ngào

Ottawa, Ontario... Một tuần sau... Sáng sớm thứ bảy...

Ding... Doong... Ding... Doong... Tiếng chuông cửa vang lên inh ỏi từ phía ngoài. Tuấn vật vờ ngóc đầu dậy, ngáp dài, tiếc rẻ một giấc ngủ ngon. Lộc đă t́m được việc ở Montréal và đă trở về đấy đoàn tụ với vợ. Khôi và Thiện đều đă về Montréal thăm gia đ́nh từ tối qua, riêng Tuấn, v́ phải trực điện thoại cả đêm nên vẫn chưa đi được. Giờ này, cả căn hộ vắng tanh, không có ai ngoài chàng. Liếc nhanh ra ngoài cửa sổ, chàng cau có làu bàu:

– Quái! Ai đời lại kêu réo vào giờ này...

Tuấn lười nhác vươn vai, dợm đặt lưng xuống giường ngủ tiếp th́ hai ba hồi chuông liên tiếp lại tiếp tục réo rắt liên hồi. Bước thấp bước cao, chàng nghiêng ngả đi ra như gă say rượu. Lờ mờ hiện ra trước ô kính bé tí là một phụ nữ Á Đông, vai đeo túi xách, tay đẩy một chiếc hành lư be bé màu đen. Lại là bọn người đi khuyến măi thương mại chứ ǵ! Chàng cau có thầm nhủ, đoạn xoay gót, dợm bước trở vào.

– Cốc! Cốc! Cốc! Anh Tuấn ơi! Mở cửa cho em với!
Tiếng gơ cửa dồn dập và tiếng kêu ơi ới lại từ ngoài vọng vào. Cực chẳng đă, Tuấn đành mở hé cửa, không buồn ngó xem là ai, thờ ơ nói vọng ra với giọng khô khốc:

– Xin lỗi! Tuấn đây. Cô là ai? T́m tôi có việc ǵ?
Trái với bộ mặt lănh đạm, không chút biểu hiện hiếu khách nào của Tuấn, cô gái lạ vồn vă chào hỏi bằng một giọng Bắc thật êm ái, ngọt ngào:

– Anh là Tuấn hở? Kiều Diễm đây!

Vừa nghe đến hai chữ “Kiều Diễm”, cái đầu lùng bùng vẫn c̣n ngái ngủ của Tuấn đương nhiên chỉ nghĩ đến em gái kế của chàng đang ở bên Mỹ. Chàng bàng hoàng kinh ngạc ngóc đầu hẳn ra ngoài. Lúc này, chàng mới chịu khó chăm chú quan sát kẻ đối diện từ đầu đến chân. Đấy là một thanh nữ trẻ trung, chỉ độ tuổi đôi mươi, đẹp sắc sảo, đẹp mỹ miều như người mẫu từ khuôn mặt cho đến vóc dáng. Suối tóc xoăn nhẹ, lượn sóng, buông lơi xuống đôi vai trần nom thật quyến rũ. Nước da trắng hồng mịn màng không t́ vết, đôi mắt đen nhánh đầy huyền bí dưới hàng mi dài sắc nét, sống mũi cao, thanh lịch cùng đôi môi mọng đỏ lúc nào cũng cong cong như nũng nịu, dỗi hờn, đặc biệt... khiêu khích phái mày râu, khiến các đấng hễ nh́n vào là chỉ muốn... cắn cho một phát. Cô nàng yểu điệu trong chiếc áo thun sát nách cổ rộng bó sát thân h́nh đầy đặn với ba ṿng đo rất chuẩn và chiếc váy x̣e ngắn mềm mại, kín đáo phô bày những đường cong tuyệt mỹ thấp thoáng bên trong.

Tuấn thảng thốt kêu lên:

– Kiều Diễm? Tôi chỉ biết có mỗi Kiều Diễm là em gái tôi ở bên Mỹ. Cô là ai thế?

Đáp lại là một chuỗi tiếng cười khúc khích trong trẻo như suối reo:

– Kiều Diễm “Yêu Quái” ở Toronto đây... Em vừa mới đến Ottawa...
Tim Tuấn lại giật thêm một cái thót. Chàng sửng sốt đến á khẩu trước một bản tin quá... chấn thương sọ năo, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của chàng. Cơn buồn ngủ như tan biến cả, chàng bỡ ngỡ tṛn xoe mắt:

– Ơ hay! Sao Diễm biết địa chỉ của anh?

– Th́ từ số điện thoại, em truy ngược ra địa chỉ của anh mấy hồi qua hệ thống niên giám. Em chỉ muốn làm anh ngạc nhiên thôi.

Diễm nheo nheo đôi mắt đẹp, ranh mănh đáp. Tuấn sửng sốt buột miệng hỏi:

– Vậy hôm nay Diễm t́m anh có việc ǵ thế?

Đúng là sau những lần chat trên mạng, Tuấn vẫn thường tán gẫu với nàng Yêu Quái qua điện thoại. Tuy nhiên, chàng chưa bao giờ nghĩ đến việc ḥ hẹn ngoài đời. Ừ nhỉ! Phải công nhận là cô nàng tinh quái ấy, rất xứng với biệt danh “Yêu Quái” của cô, luôn biết cách mang đến cho chàng những buổi tṛ chuyện thật thú vị, hào hứng, nhưng chàng đă sắp kết hôn với người chàng yêu. Chàng đâu đến nỗi dại dột tự chuốc rắc rối vô bổ vào thân cơ chứ. Nhất là cả tuần nay, chàng đă giữ đúng lời cam kết với Quỳnh Hương, đoạn tuyệt với mọi quan hệ từ mạng chat. Chẳng hiểu v́ sao cô nàng “Yêu Quái” lại chủ động ṃ mẫm lên đến tận đây thế nhỉ?

Ngoại h́nh quyến rũ đến say ḷng của của một cô gái mới gặp lần đầu không khỏi khiến Tuấn vừa hiếu ḱ, vừa e dè. Không chùn bước trước cung cách tiếp chuyện thận trọng của chàng, Diễm mạnh dạn tiến lại gần hơn rồi nở một nụ cười rạng ngời quyến rũ như muốn hớp hồn kẻ đối diện:

– Lâu rồi, không gặp được anh trên mạng chat nên hôm nay, nhân tiện có tí việc tại Ottawa, em tạt qua thăm anh một lát.

Nói đoạn, Diễm thản nhiên đẩy cửa, lách người vào nhà, không để cho Tuấn có cơ hội... thoái thác:

– Anh không mời em vào nhà à?

Tuấn đâm hoảng với sự dạn dĩ có một không hai của Diễm. Đă quá quen với cá tính bạo dạn của nàng qua mạng ảo, lần đầu tiên gặp gỡ nàng “Yêu Quái” bằng xương bằng thịt, chàng vẫn cực ḱ ngỡ ngàng... Có trong mơ, chàng cũng không mường tượng được có ngày cô nàng “Yêu Quái” đầy ma lực này sẽ đích thân t́m gặp và đẩy chàng vào... tuyệt lộ của phiền toái như thế. Bất giác lùi lại một bước, chàng lắp bắp t́m cách lôi... “bùa hộ mệnh” ra:

– Xin lỗi... vợ của anh...

Không để Tuấn nói hết câu, Diễm nhanh nhảu ngắt lời:

– Em biết rồi! Anh sắp sửa về Montréal lo việc cưới hỏi chứ ǵ...

Hay chửa! Biết thế rồi, c̣n đ̣i vào nhà làm ǵ nữa? Ḷng nghĩ vậy, nhưng không hiểu sao, tất cả sự hiện hữu của nàng “Yêu Quái” dường như toát ra một sức cuốn hút ma quái bí ẩn không cưỡng nổi khiến cho Tuấn cứ lúng búng không thốt được ra lời... Thoắt một chốc, Diễm đă bước hẳn vào lối đi dẫn vào pḥng khách.

– Yên tâm đi. Em chỉ vào chơi một lát thôi rồi sẽ trả anh lại cho... vợ sắp cưới.
Diễm tỉnh bơ nói, đoạn đủng đỉnh đẩy túi hành lư đi về phía pḥng khách, không cho Tuấn có đủ thời gian... khước từ. Chưng hửng đứng chôn chân tại chỗ, chàng bất lực ngó theo dáng điệu tự nhiên như đang ở... nhà riêng của Diễm, bụng thầm kểu khổ. Trời ơi! Rơ là cái ách giữa đàng bỗng dưng quàng vào cổ mà!

Xế chiều hôm ấy...

Tuấn hối hả đẩy xe hàng ra khỏi cổng chính của Trung tâm thương mại Thánh Laurent. Diễm c̣n mải ngắm hàng nên tụt lại phía sau. Mặt trời hoàng hôn bắt đầu ch́m dần sau những ṭa nhà cao ốc phía xa xa, buông rơi những vạt nắng mỏng manh c̣n sót lại trên nền đất xám xịt ảm đạm. Có tiếng chào bằng tiếng Việt loáng thoáng bên tai làm chàng chợt khựng lại. Nhận ra anh bạn học tại Đại học Ottawa, chàng vồn vă đáp lại:

– Chào anh Thành! Anh đi đâu thế? Đây có phải là chị nhà không ạ?

Tuấn đưa tay về phía thiếu phụ Á Đông đứng cạnh. Thành niềm nở giới thiệu vợ với chàng. Hai bên vui vẻ chào nhau rồi kéo vào góc đường. Tṛ chuyện rôm rả được một lúc, Thành bỗng chú ư thấy một cô gái trẻ đẹp đột ngột xuất hiện, t́nh tứ nép đầu vào vai Tuấn. Anh kinh ngạc, hết ngó Tuấn, rồi lại liếc Diễm:

– Ơ ḱa! Vợ sắp cưới của cậu đấy à?

Tuấn ú ớ chưa kịp đính chính, Thành đă gật gù mỉm cười khen ngợi:

– Ừ nhỉ! Cậu có vợ đẹp thế. Thảo nào, từ chối làm em rể của tôi nhé.

Hai tiếng “em rể” bất giác nhắc nhở Tuấn chuyện Thành từng gạ gẫm giới thiệu cô em gái vừa mới tốt nghiệp Đại học cho chàng. Chàng lúng túng, dợm phân bua th́ anh đă vội vă từ biệt:

– Thôi chào hai cô cậu. Anh chị phải về đón cháu ở nhà ông bà. Khi nào làm lễ cưới, nhớ thông báo cho anh chị biết nhé.

Thoắt một chốc, Thành đă cùng vợ biến mất dạng giữa những hàng ô tô đỗ chằng chịt trước mặt. Tuấn giận dữ đẩy Diễm ra, trừng mắt quát nhỏ:

– Em làm cái tṛ khỉ ǵ thế? Chuyện này mà đến tai vợ của anh th́...

Diễm nhướng cặp mi dài, lướt đôi mắt to tṛn như biết cười lúng liếng về phía Tuấn, lặng lẽ khóa miệng chàng từ xa bằng nụ cười liêu trai đầy sức quyến rũ ma mị. Như bị phép phù thủy, chàng bỗng im bặt, bỏ lửng câu nói, tim bắt đầu rạo rực đập loạn nhịp, không kiểm soát được. Chàng bối rối đi xăm xăm về phía băi đỗ ô tô. Khệ nệ khênh bốn túi nhựa nặng trĩu bỏ vào cốp xe, chàng nhăn nhó làu bàu:

– Em sắm sửa làm ǵ mà lắm thế. Lát nữa, làm cách nào mà khuân về bằng xe đ̣?

– Anh đừng lo, túi hành lư của em nom bé thế mà co giăn rất nhiều. Bây giờ anh đưa em về lại nhà anh nhé.

Diễm hé đôi môi chúm chím, buông lời ngọt lịm như mật. Mấy tiếng “về lại nhà anh” làm Tuấn... rụng rời cả tay chân. Chàng bực tức đẩy nhẹ nàng về phía trước, nói như gắt:

– Ối! Em hại anh từ sáng đến giờ, đủ rồi. Giờ này, nhẽ ra anh phải có mặt ở Montréal rồi. Lát nữa, không biết ăn thế nào, nói thế nào với vợ anh đây này. Bây giờ, anh đưa em ra thẳng trạm xe đ̣.

Diễm ngoan cố gh́m lại, chậm răi quét lên mặt Tuấn một tia nh́n t́nh tứ, làn môi dỗi hờn cong lên đầy mê hoặc:

– Gớm! Làm ǵ mà cuống lên như gà mắc đẻ thế. Vợ sắp cưới thôi mà. Em để quên túi hành lư ở nhà anh...

Diễm ṿng bàn tay nơn nà nhè nhẹ ve vuốt gáy Tuấn rồi mơn trớn trượt dài trên sống lưng một cách đầy nhột nhạt. Chàng đứng lặng, da chợt nổi gai trước những đụng chạm nhạy cảm đến... tê người. Rồi không biết vô t́nh hay hữu ư, nàng khẽ cúi xuống, vô tư phô bày những đường nét trập trùng ẩn hiện một cách huyền ảo gọi mời sau chiếc áo thời trang cổ rộng. Chàng sững sờ khép chặt cặp mắt đă bắt đầu thấy xốn xang, lầm bầm kêu Trời. Eo ôi! Quả là chàng đă lỡ dại mà chạm tay vào lửa. Ối Giời cao đất dày! Chuyến này, nàng “Yêu Quái” muốn... xơi tái chàng thật mà!

Tuấn lái ô tô về đến nhà, trời đă sập tối. Dừng xe trước ṭa nhà chung cư, chàng ṿng qua phía bên kia mở cửa cho Diễm, dúi bừa chùm chía khóa vào tay nàng:

– Em vào nhà một ḿnh lấy hành lư. Anh đưa em ra trạm xe đ̣ rồi lái ô tô về Montréal ngay lập tức, kẻo vợ anh trông.

Diễm thong thả bước ra, túi xách đong đưa trên vai, chiếc váy ngắn gợi cảm nhún nhảy một cách đầy... khiêu khích theo từng bước chân của nàng. Tuấn ngượng ngùng quay ngoắt, dợm bước trở vào ô tô ngồi chờ.

– Anh đi đâu đấy? Vào nhà với em đi mà. Em không nhớ đă để túi hành lư ở đâu nữa...

Vừa khéo léo đẩy đưa chất giọng êm ả dịu ngọt như muốn ru hồn người vào chốn bồng lai tiên cảnh, Diễm vừa choàng hai tay qua hông Tuấn, phả từng hơi thở mơn man nồng ấm vào da thịt chàng, lơi lả kéo vào nhà. Chàng toan... cự tuyệt nhưng tay chân đă mềm nhũn và mất cả tự chủ. Cứ thế, chàng mơ màng bước thấp, bước cao, nửa say, nửa tỉnh, như kẻ bị yểm bùa mê...

Vừa vào đến nhà, Diễm bỗng trượt chân, ngă một cú ngoạn mục ngay vào... ḷng Tuấn. Cô nàng nhanh tay bá lấy cổ chàng, uốn éo cọ xát thân h́nh bốc lửa nghi ngút vào người chàng khiến chàng cảm thấy chơi vơi tê dại như có ḍng điện cao thế phóng qua người. Làn môi nóng bỏng và bàn tay năm ngón búp măng đầy ma thuật bắt đầu lang thang phù phép khắp nơi, đến đâu là chàng hoàn toàn bị... tê liệt đến đấy...



Monitor only (poster can delete own posting with password "delete")
Password:   

Share your opinion!
________________________

Post A Followup

Name:       E-Mail:
Subject:
Comments:
 MĂ£ đang dĂ¹ng: 

VIETUNI [V1.618] viết bởi Trần Anh Tuấn, lấy từ website chĂ­nh của Anh Tuấn


[ VSGardens Forum ]