Những Trường Thin Lục Bt của Phạm Doanh


Posted by Phạm Doanh ..99..81.254 on Jul 03, 2017 at 14:03:51:

Những Trường Thin Lục Bt của Phạm Doanh

Tnh Khc Người Say (73)

Tm em trong ci hao gầy

Tm em trong ci hao gầy
Hnh như tm tưởng đ đầy mng lung
Phải cn em?
dng ph dung?
Mộng du chưa tỉnh trong vng hoang mang
Phải em khng?
vẫn o vng?
M như hư ảo my ngn bao quanh
Trong tay, cn cht nắng hanh
Khi tn hơi ấm, l xanh xao đời

Anh về qua phố khng người
Ngập ngừng hứng hạt mưa rơi trn cầu
Gi sương, o mỏng thong sầu
Nỗi buồn thin cổ vẫn hầu chưa ngui
Hồn hoang d,
mộng hư vời
Từng cơn nước,
chảy qua đời thnh thang
Hồi tm, ngoảnh lại điu tn
Trn tay huyền ảo, trăng vng lung linh
Phải khng em ?
chuyện chng mnh
Cn đầy nỗi nhớ, cn tnh hương xưa
Thi em về nh,
kẻo mưa
Tiễn em mấy đoạn, vẫn chưa ngt ngn

Bn tay khua nước, xa hnh
Một vầng trăng vỡ như tnh hao hư
Thi em, bn ấy sương m
Quanh đời chật hẹp ph du bận lng
Từ em về lại bản bun
Ta chờ con nước trn nguồn về xui
Em mang cơn lốc qua đời
Cuồng phong gi bo trong lời du ca
Em đi ta lại trầm kha
Niềm đau sa mạc cũng l vắng em
L rơi tơi tả trn thềm
Tm trong men rượu niềm qun lng đời

Cn đu mắt biếc mi cười
Xanh xao năm thng cho người dại ngy
Mưa trn xm vắng hao gầy
Phập phồng bong bng tri đầy phố xưa
Gửi hồn theo những hạt mưa
Thấm vo lng đất cho vừa nhớ thương
Xa em đ mấy năm trường
Cn nghe mất mt, cn vương nỗi nhầu
Tnh mun thuở,
vạn kiếp s
Nỗi buồn tượng đ ci đầu bơ vơ
Ny ti, sao mi đợi chờ
Giọt mưa trn mi nh thờ thp chung
Vang vang ngn vọng cung buồn
Tiếng rền ha tiếng mưa tun trong đời.

Phạm Doanh

_________________________________________________

Tnh Khc Người Say (bi kết thc)

Trường ca cho kẻ đơn hnh

Dng ai đứng tạc lưng đồi
Đơn sơ thủy mạc nt người hay tranh
Khi lam từ cnh rừng xanh
Lửng lơ đầu ni, mong manh nắng chiều
Thả hồn theo nỗi tịch liu
C niềm c độc theo diều ln khng
Tm trong nơi cặn b lng
Cn chi đu nữa m mong ngng g

Một ly, rồi lại một ly
V em ta cứ ly b đấy em
Nắng Xun rọi sng trn thềm
M ta say qu, bắt đền em đy
Vng tay, đ thiếu vng tay
D hoa xanh thắm, trong ngy thng tư
Tnh ơi, sao vẫn chần chừ
Để ta ngng đợi, mỏi nhừ tim ta

V em khng bỏ thp ng
Vườn cy qun nước ph sa sng Hồng
La vng qun tuổi đơm bng
Măng tre qun mọc, mục đồng qun tru
Hong hn tm mộng ban đầu
Niềm vui chớm nụ đ sầu biển khơi
Ny em, tnh khuất sau đồi
Giăng chi mối lụa để rời rạc tơ

Gt hi vết lạnh ơ thờ
nh trăng khung cửa hững hờ phận đau
Một người trn bến giang đầu
Một người ngấn lệ canh thu ho mn
D say vẫn biết mất, cn
D t dại vẫn thấm đn trn da
Coi như mật đắng, khổ qua
Cho khờ cảm gic như l đồng đen

Phong trần gi bụi dần quen
Bảo mnh bỏ cuộc bon chen mệt nhoi
Gi chiều lộng ải quan ngoi
Bin cương qun nhỏ gọi hoi tn xưa
Tỉnh say, say tỉnh,
tỉnh chưa ?
Quanh đời những trận gi la bn tai
Mộng du mờ mịt trần ai
Trải lng trn những ngắn di nhn duyn

Lu rồi chưa được bnh yn
Trn trong tm khảm cơn đin vật vờ
C chăng chỉ cuộc tnh cờ
C chăng l chuyện dạt bờ rong ru
Một lần đau, một lần yu
Đổi sao cho được trăm chiều ngy ng
Nguội lng đ tảng đy hồ
Pha trn mặt nước giả vờ sng chi ?

Cho nhau ngn ngữ từ bi
Để theo cơn gi bay đi cuối trời
Bọt bo trn sng ngn khơi
C chua cay lắm thiệt lời dối gian
Tỉnh ra canh rượu chng tn
Bnh ngang chn ngửa bng hong phế tm
Lu rồi chẳng ni thnh cm
Nhờ say qun hết thăng trầm đ thi

Ph vn hết ci con người
Bng trăng sng nước lm khơi mạch buồn
Người về xứ thượng bản bun
Tm trn lối sỏi c nguồn vị tha
Phải chăng dưới cội cy gi
C chn thiền bỏ ta b thế gian
Ngt ngn đu chẳng ngt ngn
Lần theo dấu cỏ vẫn hoang vu đầy

Nhiều khi đang giữa cơn say
Nghe dng nước lạnh dội ngay tm hồn
Bỏ chai rượu chẳng hết buồn
Bỏ em chẳng hết cội nguồn khổ đau
Nhiều khi đang giữa canh thu
Trong cơn mộng mị biết đu lối về
Tưởng chừng trăm chiếc bng đ
C niềm hoảng sợ bốn bề vy quanh

Hnh như trời đ bnh minh
Sao người vẫn đứng một mnh bn song
Sng ngoi khơi, sng trong lng
Lập le ngọn nến nhỏ dng lệ rơi

Đăm đăm nhn pha chn trời
Hải đăng ngần ngại, di đời phiu linh
Đằng sau vừa dứt cuộc tnh
Bước chn mỏi mệt, thể hnh hư hao
Rừng trm, gi bắc lao xao
Biển đng khơi sng tạt vo rong ru
Một vng dĩ vng tiu điều
Cn trong tm khảm t nhiều ưu tư

Tnh qun lời cuối tạ từ
Hoang vu chợt thấy đ hư con người
Bước đi về chốn xa vời
Dng đầy khắc khoải như thời xa xưa
Mắt buồn long đọng hạt mưa
Cn đu mu nắng khi chưa vướng sầu
Ddường gi bụi, biết về đu
Tc sương pha lẫn với mu o đen

L bay tan tc bn thềm
Bng người mờ nhạt trn nền khi lam
Nhn quanh chỉ thấy my ngn
Gi về từ đỉnh Thp Chm vi vu
Lạc loi một kiếp phiu du
Nay đy mai đ bụi m bước chn
Khi trn bản thượng rượu cần
Khi miền gi ct thấy gần ci ma

Mười năm lao khổ phong ba
Nhiều khi nghĩ lại lng ta nguội tn
Trả người giấc mộng tơ vng
Ta m định phận ngt ngn trong tay
Ngy xưa thần tượng l đy
Năm năm trụy lạc hao gầy xc thn
Trả lại ti những tượng thần
Ti ln xứ thượng,
rượu cần,
đổi,
say!

Rượu cần đắng,
rượu cần cay
Phải chăng kỷ niệm, l bay qua đời
Thi em, ngy mộng xa vời
Cn đu vạt nắng chiếu ngời o xưa
Cn đu lc dưới cơn mưa
Hng hin qun nhỏ, mi dừa giọt sa
Chuyện mnh giờ đ phi pha
Em yn phận gi ln ph sang sng

Sng như cn dậy trong lng
Chiều bn sng nước, xui dng, l tri
Bao năm, thần tượng trong đời
L em với mắt mi cười đắm say
L em trn suối tc my
Tnh yu gi trọn vng tay ngọt lời
Thế m mất hết, em ơi
Chỉ cn trống vắng qung đời mnh mng

Niềm đau lắng đọng trong lng
Bng nghing nghing đổ bn dng hắt hiu
o sờn vai, bạc đ nhiều
Trn đầu mi tc muối tiu lẫn mu
Chiều nay tạm tr nơi đu
Bao la một ci giang đầu bin cương
Thở di, người lại ln đường
Ct bay trong gi, mắt dường như cay .

Phạm Doanh


____________________________________________

Tnh Khc Người Say (35)

Ti mang bạc bẽo ln đi thắp hương

Chiều nay lặng lẽ thế ny
Trong căn phng vắng một ngy tri qua
Tnh yu my khi phai nha
Người xưa lnh diện lạ xa lu rồi
Ti nhn bng, bng nhn ti
Nhn lu thấy lạ, lại thi, khng nhn
Như ti, bng cũng im lm
Như ti, bng cũng đang tm kiếm ti

Nghe lng sương khi m khơi
Cn đy một nửa mảnh đời tn hoang
Nửa kia mộng mị trần gian
Ngy qua mờ nhạt nắng vng cuối thu
Quay về qun hết thật hư
Nghe luồng đạn ph tm tư điu tn
Vch tường vết nứt dần loang
Cơn đau mệt mỏi, bng hong xc thn

Ti ngồi diện bch hoang tn
Mu vi trắng bệch v vng tm tư
Hnh như ngoi ấy cn thu
M trong lng đ m u đng về
Ngổn ngan giăng mắc trăm bề
Bao nhiu tưởng ngu ngh thế ny
Chẳng th uống đến khi say
Cn hơn ngồi đếm trn tay nỗi sầu

Trắng đm cho mắt quầng su
Th thi n nghĩa v dầu bỏ đi
Ướt lm g nữa bờ mi
Cn cu ca kệ cn ly hoang đng
Kệ ti trong ci điu tn
Th say ngất ngưởng chẳng mng gặp ai
Một lần yu, mi yu hoi
C sang bin ải vẫn di nhớ thương

Gi như em ha thnh chung
Ti lm di g nhịp buồn ngn nga
Gi em l hạt thc ng
Ti lm dưa mắm đậm đ cơm em
Gi mnh chưa một lần quen
Ti đu từng tối đỏ đn đợi trng
Gi mnh duyn phận vợ chồng
Lng ti đu rối bng bong như vầy

Từ em lm mất thơ ngy
Ti về kinh kệ từng ngy đ em
Trả ti giấc mộng m đềm
Em theo người khc, bắt đền ai đy ?
Hỏi em c nhớ những ngy
Năm xưa h hẹn, tay trong tay mềm
Tiếng cn trng vọng trong đm
Hương Bằng Lăng tỏa nhẹ m hai hng

Từ ti lng dạ hoang mang
Tấm thn v định lang thang một đời
Nhn về một ci m khơi
Nghe hồn phiu bạt r rời tm tư
Ma thu, lại một ma thu
C ai mở kha ngục t trong ta
Đời cn đ, đường cn xa
Đến đu cũng lạc vo sa mạc buồn

Phi lao xo xạc trn cồn
Từng bng hoa cỏ chạy dồn xa xa
Hong hn tm xẫm bng t
D trng mỏi mệt chm ra sng cuồng
Suối sng tắt nghẹn mạch nguồn
Con thuyền trn sng cnh buồm tả tơi
Mất em, mất cả cuộc đời
Mất em ti trở thnh người vong thn

Từ nay l hết nợ nần
Em thu lời li để phần ti đau
Phải ti thăm vn bn cầu
Để em lm cớ dứt cu ước thề
Lng ti vẫn trọn một bề
Giăng cu bủa lưới kết b đợi em
Ti như kẻ lạc đi tm
Những nơi quanh quất trăm nghn kh khăn

Về nơi đ sỏi vết hằn
Lng nghe mỏi mệt trong căn phế thnh
Đường Em lối cỏ cn xanh
Đường ti ru phủ bao quanh dấu giầy
Em cn đ, ti cn đy
M sao tnh lỡ, kiếp ny cũng xong
Sương giăng kn một ging sng
Tim ci băng tuyết ma đng đng đầy

Ti nhn ti, bng hao gầy
Lại nhn thnh gi, nhn cy khổ đời
Tm đu c lại tiếng cười
Tấm gương rạn nứt soi đời trầm lun
Mắt mng lung dn ln trần
Hnh như như thế l phần của ti
Đ quen lầy lội lu rồi
Qua vng đ tảng thấm lời triết nhn

Lạc loi ngy thng ph vn
Hết cơn mộng mị thấy gần xui tay
Bao nhiu kht vọng vơi đầy
Tri theo những đm my bay ngt ngn
Cn đy cuộc sống đi hoang
Trầm kha trong vũng điu tn xc xơ
Như loi thạch thảo ơ thờ
Đm nghe tiếng gi vật vờ đơn ci

Em về bn pha kia đồi
Ti nhn sng nước buồn tri lặng lờ
Biết l thua cuộc vẫn chờ
Biết người lnh đạm hững hờ vẫn yu
Tnh theo từng cnh rong ru
Tnh theo con nước buổi chiều ra khơi
Ti m giấc mộng xa vời
Em từ cổ tch đp lời kinh đm

Lu rồi c độc đ quen
Qun đi cuộc sống ở bn pha ngoi
Cho thời gian mi tri hoi
Cuộn người trong giấc mệt nhoi hoang vu
Phải chăng đu cũng sương m
M sao hồn lạnh m u lạ thường
Ơ ka chiếc bng trn tường
Dường như lay động lại dường như khng

Cn đy băng gi ngn phương
Tiếng cười ngất ngưởng như dường qu say
Từ ti tiều tụy lu ngy
Đng sau cnh cửa, em quay gt hi
Từ nơi ct bụi mệt nhoi
Ti mang bạc bẽo ln đi thắp hương
Chiều nay trn xứ thượng buồn
Nghe trong gi h cội nguồn bể du.

Phạm Doanh



Follow Ups:
Monitor only
Password:   

Post A Followup

Name:       E-Mail:
Subject:
Comments: (Xin nhớ đ�nh một chấm v�o khung điện thư ph�a tr�n)
 M� đang d�ng: 

VIETUNI [V1.618] viết bởi Trần Anh Tuấn, lấy từ website ch�nh của Anh Tuấn


[ VSGardens Poem Forum ]