Trăng già chắc cũng như tôi
Sợ em chăn chiếu thiếu hơi tình nồng
Nên còn lẩng quẩng bên song
Đối đầu nửa mảnh rạng đông sau đồi
Em ơi, hãy dậy đi thôi
Cùng tôi chia sẽ nửa đời yêu thương
Sẽ không là chốn thiên đường
Nếu như thiếu hẳn sắc hương đàn bà
Biết rằng tình giữa đôi ta
Không hơn, chẳng kém chỉ là người dưng
Ái ân dám nghĩ ...(nhưng) chưa từng ....
Được cùng em hưởng những lần ngất ngây
Phải chăng nhung nhớ đong đầy?
Nên trong ảo giác đắm say dại khờ
Gọi tôi về giữa cơn mơ
Mới hay mình lại thẫn thờ vì em
ADIDAS