Re: Sống chỉ 1 lần ..trang 2


Posted by Mai Thảo ..170..64.148 on Aug 08, 2019 at 11:57:39:

In Reply to: Re: Sống chỉ 1 lần ..trang 2 posted by May on Aug 08, 2019 at 11:44:27:

Chương 1: Trang 1

Liên tiếp mấy ngày đầu xuân của một tháng 6 dài, buổi sáng nào cũng bắt đầu với cái rào-rạt và trắng xóa đầy trời của một trận mưa lớn. Buổi chiều hôm trước nắng c̣n rực rỡ, vàng như lụa, chiếu xuống từ một trời xanh biếc và cao vút. Đêm sao, một biển hằng hà sa số lấp lánh. Nhưng từ nửa khuya về sáng, những đám mây đầu mùa lướt thướt lại kéo đến trong im lặng của giấc ngủ. Mây che lấp dần những chùm sao. Mây làm thấp xuống hẳn một ṿm trời. Mây đêm đến che khuất hẳn cả một mùa nắng đẹp. Ṭ mờ sáng, giấc ngủ ngon thường bị đánh thức bởi một trận mưa. Trận mưa thật lớn, thật bàng hoàng, như một bất ngờ thảng thốt.

Buổi sáng hôm nay cũng không ngoại lệ. Một trận mưa lớn đă đánh thức tôi. Trận mưa thật tàn nhẫn, đă cắt đứt một giấc mộng dịu dàng, vào đúng lúc đẹp nhất, đáng kéo dài nhất của một cơn mộng. Những giấc mơ nở hoa trong từng giấc ngủ của tôi trong mấy năm nay nhiều vô kể nhưng phảng phất cùng một khuôn mặt, cùng một bầu không khí. Tôi chỉ có một đời sống, một lối sống. Tôi chỉ có ngần ấy nhớ thương, bấy nhiêu rung động. Tôi không sống với một thế giới nào, mà chỉ sống với một người. Giấc mơ cũng thế. Chỉ có một người, một khuôn mặt hiện ra mà thôi. Đó là Trường.

Trường là tên của chàng, 40 là tuổi của chàng. Những giấc mơ của tôi cao lớn và khỏe mạnh. Vóc dáng chàng cũng như vậy. Chàng đẹp như thông, khỏe như núi. Đôi mắt chàng sâu, lúc nghiêm trang thăm thẳm như biển; lúc nghịch ngợm sáng ngời như nắng. Một đường mũi thẳng, một mái tóc đen nháng, một tiếng cười vang động, một giọng nói trầm ấm... Trường sáng ngời trong giấc mơ tôi, như một đóa mặt trời.

Đêm qua, tôi lại mơ thấy chàng. Trước giấc ngủ, tôi biết giấc mơ sẽ đến bởi v́ trong tỉnh thức của ngày hay trong mơ màng của đêm th́ cũng vậy: Trường là một hiện hữu tràn đầy trong tâm hồn và tiềm-thức của tôi.

Lần này tôi mơ thấy một con đường. Đó là một con đường thôn dă ở ngoài vùng ngoại ô thành phố. Con đường nhỏ chạy giữa một thành phố bát ngát. Cỏ xanh um từng ngọn... rừng cỏ đuổi nhau tới cuối chân trời. Xa xa là một cây cầu và một con rạch nhỏ. Giấc mơ lặng lẽ thư thái, không nghe thấy dấy động dù là một tiếng nhỏ nào. Tôi đi bên Trường. Tôi ngả đầu vào vai chàng. Chúng tôi không nói nới nhau một lời nào. Cứ như thế thật lâu giữa cánh đồng mênh mông bát ngát...

Nhiều lần Trường cúi xuống, tṛng mắt chàng sâu thẳm bảo tôi rằng:

-Im lặng là một tiếng nói kỳ diệu.

Tôi hỏi:

-Anh nghe thấy những ǵ trong sự im lặng đó?

Chàng trả lời:

-Tất cả! Cuộc đời và chúng ta. Từ những tiếng cười vang động đến những ư nghĩ th́ thầm và sâu kín nhất.

Có lẽ là thế thật. Im lặng là một tiếng nói kỳ diệu, và sự im lặng thần thánh này đă trở thành một thứ tiếng nói tôi nghe thấy hơn một lần trong những giấc mơ muôn vàn êm ái như giấc mơ dài của đêm qua. Con đường không cùng. Chân trời lùi xa. Cỏ trong giấc mộng nối nhau thành sóng. Chúng tôi đi măi cho đến khi trận mưa buổi sáng th́nh ĺnh đổ xuống con đường, và cánh đồng cỏ biến mất... Tôi giật ḿnh tỉnh giấc, nghe thấy mưa đă ào ạt đổ trên mái nhà ḿnh...

Mọi cánh cửa sổ đều đóng kín với rèm buông che lấp. Bóng tối c̣n đọng đầy ở nhũng góc xó. Tôi bàng hoàng nằm im nghe mưa, chưa phân định được thực tế chung quanh! Chỉ biết giấc mơ đă tàn và sự họp mặt của tôi và Trường không c̣n nữa.

Một tiếng đập cửa, tiếp theo là tiếng gọi lớn.

-Chị Tuyền! Dậy chưa, chị Tuyền?

Tiếng gọi lanh lảnh, trong như ánh sáng, vui như chim hót, hồng như tuổi trẻ của Nhă, em tôi. Tôi hơi bực bội như thầm nói:

-“Con khỉ! Làm ǵ mà nhắng lên thế! Để im cho người ta nằm. Để im cho người nằm!”

Để im cho tôi đang nghe mưa, đang mơ mộng. Trận mưa lớn đă kéo tôi ra khỏi giấc ngủ, nhưng thần trí tôi vẫn c̣n mông lung, mơ màng... Cái trạng thái chập chờn nửa mơ nửa t́nh này vẫn c̣n tạo được cho tôi cái ảo giác là dù giấc mộng khi vỡ tan rồi nhưng từng phiến mơ hồ, từng mảnh khói sương của mộng vẫn c̣n phảng phất.

Mưa rào rào trên mái nhà. Mưa trắng xóa trên những tầng không gian mênh mông. Có phải là mưa vẫn c̣n đang lướt thướt trên những sân ga, trên những bến tàu? Giờ này chắc không phải chỉ mưa trong khu phố tôi ở mà c̣n mưa trên khắp các ṿm trời trên khắp thế giới nữa. Tôi h́nh dung thấy chàng đứng đó, trên sân ga chính của một thành phố lớn. Một chuyến tàu sắp sửa rời nhà ga... Toa máy ph́ phà thở khói, đường sắt dài thăm thẳm trước mặt...

Chàng đứng đó dưới một hàng hiên, chờ giờ tàu chạy trong mưa bay nghiêng. Chàng đội một cái mũ dạ, vành mũ che nửa vầng trán rộng. Chàng mặc một chiếc áo tơi mưa, cổ áo kéo trùm kín gáy. Bên cạnh chàng là một cái va-li lớn gắn đầy nhăn hiệu những khách sạn của các phi trường và các hải cảng quốc tế mà gót chân lữ hành của chàng đă đi qua.

Trường thường hỏi tôi:

-Cuộc đời một người đàn ông mang cái h́nh ảnh ǵ là cái h́nh ảnh đúng nhất, Tuyền biết không?

Tôi đáp:

-Một bóng núi.

Chàng cười:

-Tại sao một bóng núi?

Tôi trả lời bằng một giải thích thật ‘đàn bà’, thật lăng mạn:

-V́ núi cao và lớn, như một che chở. Đàn ông đẹp như thông, như núi. Đàn bà chúng em mềm yếu, cần sự che chở ấy. Đàn bà là hoa, là liễu.

Trường gật gù. Tuy nhiên, sự tán đồng của chàng chỉ một phần:

-Cũng đúng. Nhưng núi và thông là những h́nh thể đứng im một chỗ. Cao lớn và bất động. Cái bất động không thể là một h́nh ảnh một đời sống.

Trường chỉ tay lên một tầng cao trên đầu, trên mây, trên trời và nói về cái h́nh ảnh và đời sống đàn ông theo ư của chàng:

-Một cánh chim bằng.

Tôi đang nhớ... đang nghĩ... đang thả hồn tôi cho bay theo cánh chim bằng trong buổi sáng mưa lớn này đây. Phải, phút này chắc là chàng đang đứng đó, trên một sân ga... Trong mưa vây bốn phía. Chàng thật đẹp, trước giờ lên đường. Khuôn mặt chàng rắn rỏi. Cái mũi dọc dừa, đôi lông mày rậm, cái cằm đầy nghị lực. Thân h́nh thoát ra sự vững chăi của một đời sống đă lăn lóc, đă thăng trầm, đă trưởng thành. Tôi nói thầm:

-Anh Trường, anh ở đâu lúc này? Em đang nằm, em vừa thức. Đêm qua em mơ thấy anh. Anh ở đâu? Chân trời nào? Góc biển nào?...

-Chị Tuyền, mở cửa cho em!

Tôi càu nhàu, tung chăn bước ra khỏi giường. Mặt đá hoa nền nhà lạnh buốt làm tôi rùng ḿnh. Tôi c̣n muốn nằm nữa trong chăn, trong bóng tối lờ mờ. Tôi muốn tiếp tục mơ mộng nữa, mơ mộng cho đến hết buổi sáng...

Cánh cửa vừa mở, bị đẩy toang ra từ phía bên ngoài. Ánh sáng lùa vào làm tôi chói mắt. Tôi gắt lên.

-Làm ǵ mà phá phách quá vậy!

Nhă đẩu tôi sang một bên. Nó thoăn thoắt đi vào. Và mặc dầu c̣n mưa lớn, nó mở tung hết nọi cánh cửa sổ. Tôi nhẫn nhục đứng nh́n. Con nhỏ này thật lộng! Nhiều khi tôi cảm tưởng như nó không c̣n coi tôi ra ǵ nữa. Nó đụng chạm quá mạnh vào đời sống riêng tư của tôi. Đời sống tôi như một căn buồng đóng kín vừa bị nó tấn công ào ạt vào và mở hết mọi cánh cửa.

Mở hết cửa cho ánh sáng lùa vào xong, Nhă thản nhiên quay trở ra, vừa đi vừa nói như truyền lệnh.

-Ra rửa mặt rồi mặc quần áo!

Cái con nhỏ này to gan thật! Xem chừng nó đang âm mưu đ̣i điều khiển cuộc sống của tôi đây. Chuyện này không thể để yên như thế được. Tôi liền gọi giật nó lại.

-Nhă!

Nó cũng chẳng vừa, gắt với tôi rằng.

-Em đă bảo chị...

Tôi nói như quát lên.

-Chị bảo em chứ không phải em bảo chị. Mày là mẹ tao đấy à! Đừng có thấy tao hiền mà được đàng chân lấn đàng đầu nghe chưa! Tao đang nghỉ, mày vào phá tao c̣n bắt tao mặc quần áo để đi đâu mới được chứ?

Nhă tủm tỉm cười.

-Cáu rồi hả?

-Đúng, cáu lắm!

-Tám giờ rồi, bà nội.

-Tám giờ hay mười giờ cũng mặc tao!

-Lúc nào cũng thấy chị nằm! Lúc nào cũng thấy chị ngủ!

-Mày có tự do của mày...

Nhă chợt cướp lời tôi:

-Và chị có tự do của chị? Đốt chọ đi. Lúc khác ngủ. Trưa nay sẽ để yên cho chị ngủ đến chiều. Nhưng hôm qua chị đă hứa đi với em phải không?

Tôi ngẩn ngơ:

-Đi đâu?

Con nhỏ phá lên cười:

-Chị ngơ ngác như một người mất hồn. Đi phố chứ c̣n đi đâu nữa!

Tôi chợt nhớ ra. Hôm qua tôi có hứa với Nhă rằng tám giờ sáng nay hai chị em đi phố thật. Hứa rồi quên! Mới từ tối qua đến sáng nay đă quên. Đầu óc tôi hồi này lạ lùng thế nào ấy! Những mơ mộng triền miên đắm đuối... Những giờ phút mơ màng đă đẩy tôi xa vời cách biệt hẳn với thực tế quanh ḿnh. Đúng là tôi đang ở trên cung trăng! Đáng là tôi đang đi giữa mù sương! Tâm tưởng tôi bay bổng theo những h́nh ảnh nào tới những cuối chân trời nào... Thần phách tôi đă bị chiếm đoạt tận cùng và toàn vẹn. Trí nhớ tôi chỉ nhớ riêng một phía và tôi đă lăng quên rằng tôi đang sống với gia đ́nh tôi, một cuộc sống hàng ngày tẻ nhạt nhưng vẫn phải sống chứ không thể nào làm khác.

-Chị quên bẵng mất! Xin lỗi.

Nhă cười:

-Chị th́ c̣n nhớ được ǵ nữa! Thế nào, có đi không?

Tôi nh́n những ḍng nước lước thước bên ngoài cửa sổ, nghe tiếng mưa rào rạt trên mái mà nhăn mặt ngần ngại.

-Mưa thế này!

Nhă dửng dưng:

-Lát nữa hết mưa.

-Được rồi.

Tôi ‘kư yêu’ lên đầu con nhỏ một cái nói:

-Nhưng đừng có hối thúc tao nghe chưa! Tao đánh chết!

Nhă cười lớn đi ra pḥng ngoài. Tôi lấy quần áo vào buồng tắm. Nước lạnh chảy ào lên da thịt làm tôi rùng ḿnh, nhưng cũng làm tôi cảm thấy tỉnh táo hơn. Tắm xong, tôi trở vào pḥng ngủ, đến trước bàn phấn. Khuôn mặt người đàn bà tôi nh́n thấy trong gương buổi sáng hôm nay có một đôi mắt đẹp. Trường thường bảo mắt tôi u uẩn và sâu thẳm như nền trời ban đêm. Đôi mắt ấy sáng nay tự nh́n ngắm nó bằng một cái nh́n xao xuyến. Nhiều mùa xuân đă đi qua. Nhiều mùa nắng đă tàn, và nhiều mùa mưa đă tới. Tôi không c̣n trẻ trung, sáng lạng và yêu đời như Nhă được nữa. Tôi đă là một người đàn bà đứng ngỡ ngàng giữa hai lứa tuổi. Tôi đă bắt gặp ở tôi những tiếng thở dài. Những ngón tay hờ hững lùa vào mái tóc. Tai lắng nghe theo tiếng mưa ŕ rào ngoài trời. Tôi đăm đăm nh́n tôi trong gương, nghĩ đến mọt mùa mưa lại bắt đầu và những mùa nắng đă đi qua. Đời tôi cũng đă có những mùa nắng rực rỡ và chói lọi. Đời tôi cũng đă từng có trời xanh biếc. Đời tôi cũng có những ngày đẹp, những buổi ban mai phơi phới thênh thang. Tôi đă từng là một ngọn suối róc rách, một nhánh hoa hàm tiếu. Tà áo tôi từng là thiếu nữ, mái tóc tôi từng là thanh xuân. Nhưng rồi những mùa nắng qua đi... Trời thôi xanh, mây tới ban đêm che khuất những chùm sao... Và buổi sáng khi thức giấc, mùa mưa đă bắt đầu với những ḍng nước lướt thướt trên những lùm cây và những mái nhà thành phố.

Giữa một mùa mưa và một mùa nắng, ngồi trước gương tôi thấy ở tôi những thay đổi buồn rầu. Ánh mắt không c̣n trong được như ngày hôm trước. Nụ cười kém tươi hơn ngày hôm qua. Da mặt tuy c̣n mịn màng nhưng sẽ chẳng lâu đâu, những đường nhăn sẽ hiện. Đôi mắt trông buồn hơn. Tṛng mắt như đă chứa đựng một tâm sự ưu phiền. Và sự rạo rực, niềm xôn xao trong tâm hồn, tôi nghe thành một khúc hát đầy đặc những âm điệu nhảy nhót đă lắng xuống như một ngọn thủy triều ào ạt dâng lên, bắt đầu rút đi.

Người ta không thể trẻ đẹp được măi. Hoa nở và tàn trong một buổi sáng. Thời gian đi

qua. Thời gian là một sự tàn phá, tôi biết như vậy. Nhă đă lớn. Mới ngày nào nó c̣n là một đứa con nít. Mỗi lần Trường tới nó chạy ra đón, nắm tay nắm áo, đ̣i quà, đ̣i tiền đi xem chiếu bóng. Bây giờ nó đă trở thành một thiếu nữ dậy th́, đă có tâm sự, đă có t́nh yêu. Có nghĩa là tuổi trẻ của tôi đă hết! Biết như vậy. Biết mà vẫn ngậm ngùi. Biết, và đă thở dài.

Tôi chải qua mái tóc, thoa một chút phấn hồng lên g̣ má, dời bàn phấn đứng lên. Phân vân trước cái tủ chừng một phút, tôi chọn một chiếc áo hàng lụa đen.

Áo này h́nh như Trường mua tặng tôi cũng vào một buổi sáng mưa lớn như sáng nay. Hôm đó chàng nói:

-Hàng lụa đen tôn nước da em lên. Hàng lụa là một nền gấm, và nước da của em là một viên kim cương đặt trên mặt gấm đó.

Cô gái bán hàng cũng góp chuyện:

-Ông khen bà đúng lắm. bà có một nước da thật đẹp.

Chàng khoan khoái gật đầu:

-Phải thế không, thưa cô.

Cô bán hàng chỉ tay vào những hàng áo khác treo sát nhau như một thảm hoa màu sắc lộng lẫy.

-Những hàng này mới về. Hàng nào cũng hợp với bà nhà lắm.

Nhưng hôm đó, tôi đă từ chối không chịu để cho Trường mua thêm, v́ chàng đă cho tôi không biết bao nhiêu quần áo, bao nhiêu đồ dùng. Tôi mỉm cười bảo cô bán hàng rằng:



Monitor only (poster can delete own posting with password "delete")
Password:   

Share your opinion!
________________________

Post A Followup

Name:       E-Mail:
Subject:
Comments:
 MĂ£ đang dĂ¹ng: 

VIETUNI [V1.618] viết bởi Trần Anh Tuấn, lấy từ website chĂ­nh của Anh Tuấn


[ VSGardens Forum ]